Giáo Xứ Châu Sơn

https://giaoxuchauson.com


CÁO PHÓ ĐAN SĨ LINH MỤC M. EDUARDO (ÂN ĐỨC) TRẦN NGỌC HOAN

Cáo Phó Đan sĩ Linh mục M. EDUARDO (ÂN ĐỨC) TRẦN NGỌC HOAN
TIN BUON

HỘI DÒNG XITÔ THÁNH GIA
ĐAN VIỆN THÁNH MẪU THIÊN PHƯỚC

Địa chỉ: 140/10 Trần Phú, Kp 30, P. Vũng Tàu, TP. HCM

Gmail: vanphongdvxtthienphuoc@gmail.com

GIÁO XỨ CHÂU SƠN – GIÁO PHẬN BAN MÊ THUỘT
 

Cáo Phó
 

CÁO PHÓ

TRONG NIỀM TIN VÀO CHÚA KITÔ PHỤC SINH

-Đan viện Thánh Mẫu Thiên Phước
-BBT Trang Tin Giáo xứ Châu Sơn

Trân trọng kính báo:

 

ĐAN SĨ LINH MỤC M. EDUARDO (ÂN ĐỨC)
TRẦN NGỌC HOAN

 

Gemini Generated Image pk1x1vpk1x1vpk1x

 

Sinh ngày: 13 / 10 / 1953 tại Đông Tràng - Hương Sơn - Hà Tĩnh.
Gia nhập đan viện: 03 / 10 / 1974 tại Đan viện Phước Sơn.
Nhà tập: 13 / 04 / 1975 tại Đan viện Phước Sơn.
Khấn tạm: 10 / 04 / 1977 tại Đan viện Phước Sơn.
Khấn trọn: 13 / 04 / 1980 tại Nông trường Lô 6, Củ Chi, TP. HCM (Đan viện Phước Sơn).
Chịu chức Linh mục: 06 / 09 / 1997 tại Nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp - TP. HCM.
Đã an nghỉ trong Chúa lúc 18h00, Chúa nhật, ngày 20 / 09 / 2026 tại Bệnh Viện Chợ Rẫy.

Hưởng thọ 73 tuổi, khấn dòng 49 năm, linh mục 29 năm.

 

CHƯƠNG TRÌNH TANG LỄ

Nghi thức nhập quan: 16h30, Thứ Hai, 21 / 09 / 2026.
Thánh lễ an táng: 9h00, Thứ Tư, 23 / 09 / 2026.

Chúng con kính xin Đức Hồng Y, quý Đức Tổng, quý Đức Cha, quý bề trên, quý cha, quý tu sĩ và quý anh chị em hiệp thông cầu nguyện cho linh hồn Đan sĩ Linh mục M. Eduardo (Ân Đức) được hưởng Nhan Thánh Chúa.

 

Kính Báo
TM. ĐAN VIỆN
M. Giuse Khang Nguyễn Long Tiên
Viện phụ

& BBT Trang Tin Giáo xứ Châu Sơn
 

1789917742738 5197076213490242486 5197076213490242486 3ea7f26f0feb21d06fb0e8c482cb13c0


 
CAO PHO CT

 

 


XIN CỘNG ĐOÀN DÂN CHÚA GIÁO XỨ HIỆP LỜI CẦU NGUYỆN CHO CHA ÂN ĐỨC

18g00 ngày 20.9.2026, Cha Ân Đức – người con của Giáo xứ Châu Sơn – đã được Chúa gọi về.

Tin Cha ra đi đến trong những ngày Giáo xứ đang rộn ràng chuẩn bị mừng 70 năm hồng ân. Một cách thật đặc biệt, Cha đã từng góp tiếng lòng mình vào những dấu mốc của quê hương qua những sáng tác dành cho Giáo xứ, và cả những giai điệu cho ngày mừng 70 năm.

Vậy mà hôm nay, khi ngày hồng ân đang đến gần, người con ấy đã đi trước chúng ta về với Chúa.

Có lẽ, trong ngày Giáo xứ cất lên những bài hát Cha đã viết, cộng đoàn sẽ nhớ đến Cha với một niềm thương mến sâu xa: một người con đã gửi lại quê hương những giai điệu, rồi lặng lẽ trở về với Chúa.

Xin cộng đoàn hiệp lời cầu nguyện cho linh hồn Cha Ân Đức. Xin Chúa đón nhận Cha vào hưởng hạnh phúc Nước Trời.

Xin Cha cầu nguyện cho Giáo xứ Châu Sơn thân yêu.


*GIỚI THIỆU VÀI NÉT VỀ TIỂU SỬ LINH MỤC NHẠC SĨ ÂN ĐỨC,
Tên thật : EDOUARD TRẦN NGỌC HOAN, sinh năm : 1953.
Bút danh ÂN ĐỨC được phiên âm từ tên Thánh rửa tội EDOUARD.
Tu học tại Chủng viện Thừa sai Kontum : Từ năm 19661973
Vào Đan viện Phước sơn: 21.11.1974
Mặc áo dòng 25.3.1975.
Khấn lần đầu: 13.4.1977.
Khấn trọn : 12.4.1980.

Ở nông trường Củ chi : 19781993.
Từ năm 1988 1993, được theo học và tốt nghiệp những khóa nhạc như : Hòa âm, đối âm, Tẩu pháp, Phối khí,Hình thể thánh ca do Linh mục Nhạc sư Tiến Dũng hướng dẫn.
Lãnh nhận chức Linh mục: 06.9.1997 tại Nhà thờ ĐMHCG, Dòng Chúa Cứu Thế, TGP Saigon.
Hiện sống và phục vụ tại Đan viện Xito Thiên Phước, Bãi Dâu, Vũng Tàu.

*SỰ NGHIỆP ÂM NHẠC.
Linh mục Ân Đức sáng tác Thánh ca theo nhu cầu thực tế của Đan viện và các Nhà dòng khác. Vì thế người ta thấy Linh mục Ân Đức viết nhiều bài hát về lễ khấn ( Đời Thánh hiến), về Cầu hồn, An táng, và về chức Linh mục. Ngoài các bài Thánh ca in trong sách, Cha Ân Đức còn phát hành các băng cassette từ những thời kỳ rất khó khăn :
** Lời tôi ca (1987); Hương nguyện Tình yêu ( 1990); Ngọnđèn dâng hiến (1991).
** Từ năm 20012017: phát hành 12 CD với chủ đề DẤU ẤN TÌNH YÊU.
** Năm 2020 xuất bản Tuyển tập DẤU ẤN TÌNH YÊU, gồm những bài hát đã được thể hiện trong 12 CD .


 

Trong nhiều dịp gặp gỡ và giao lưu với các Ca đoàn tại hải ngoại, Lm. Nhạc sĩ Ân Đức Trần Ngọc Hoan O.Cist, đã chia sẻ về những tác phẩm âm nhạc được lấy hứng từ tập thơ Lời Dâng của Đại thi hào Ấn Độ Rabindranath Tagore, qua bản dịch của nhà văn Đỗ Khánh Hoan mà Cha cũng bất ngờ được hội kiến tại Toronto trong dịp lần đầu tiên đặt chân lên miền đất lạnh Canada đầu tháng 8 năm 2017:

 

Năm 1973, lần đầu tiên tôi được đọc tập thơ Gitanjali của thi hàon Độ Rabindranath Tagore qua bản dịch Việt ngữ của Đỗ-khánh-Hoan tựa đề “Lời dâng”, An Tiêm xuất bản năm 1973.

Thú thực tôi chẳng hiểu cả, tên tuổi của Tagore đối với tôi vẫn còn xa lạ. lẽ lúc ấy tôi mới 20 tuổi, còn quá trẻ chăng? Đúng hơn tôi không đủ trình độ tâm hồn để hiểu được Tagore. Mãi đến năm 1980, tình cờ đọc lại tập thơ ấy, tôi mới cảm thấy bị Tagore chinh phục. Mặc dù qua bản dịch, nhưng những đoản khúc của Tagore thật diệu vời, ngôn ngữ thi ca của Tagore thật giàu hình tượng, màu sắc, âm nhạc nhất rất gần gũi những tâm tình cầu nguyện Kitô giáo. Cũng năm đó, tôi được khấn trọn, trong tuần tĩnh tâm một mình Tam Hà,Thủ Đức, không cha giảng phòng, tôi đã rút lui vào nơi tịch để tĩnh tâm với Tagore.Tôi không ngờ thi Tagore, một nhà thơ Ấn Độ giáo, lại những tâm tình cầu nguyện gần gũi với tôi đến thế. Để rồi từ đó, tôi học thuộc lòng những rung cảm của Tagore. Băng nhạc cassette tập ca khúcLời tôi ca” kết quả 8 năm trời cưu mang tôi đã thực hiện năm 1988 như những đồng cảm đồng điệu với Tagore, chưa bao giờ tôi được học hành nghiên cứu về nhà thơ khả kính này.

* * *

Xin chia sẻ với các bạn trẻ trong ca đoàn về một trong những hình ảnh cảm xúc của Tagore đã làm cho tôi thích thú. lẽ hình ảnh này cũng thích hợp với các bạn trẻ. Đó hình ảnh” Người ca công của Thượng Đế” Tagore đã muốn hoá thân trong tác phẩm của ông, chúng ta ít nhiều cũng cảm thấy “người ca công” ấy chính chúng ta.

Ta hãy nghe chàng ca công tự sự:

Tôi đã được mời dự đại hội trần gian;
Đời tôi thật ân phúc diễm kiều.
Đến đây tôi đã được nhìn được nghe.
Tại hội vui này, phần tôi mang đàn dạo khúc; tôi đã làm hết sức mình…
Tôi tới đây để hát hầu Người. Trong căn phòng thênh thang này, tôi sẽ ngồi vào một xó.
Trong thế giới của Người tôi hoàn toàn thất nghiệp;
Cuộc đời dụng của tôi
chỉ còn biết rắc gieo giai điệu không ngừng.

(Lời Dâng, 15,16)

Chàng ca công của chúng ta lặng thầm kiên nhẫn đợi chờ đến phiên được hát dâng Thượng Đế, dầu lúc khuya khoắt hay trong ánh ban mai, chàng cảm thấy niềm vinh dự đến trước mặt Thượng Đế. Để rồi, chàng cất tiếng:

Khi Người ban lệnh cất lời ca, Tôi thấy tim mình như rạn nứt, hãnh diện khôn cùng.
Ngước nhìn mặt Người, mắt tôi ứa lệ. Những trong tôi lỗi điệu, đục khàn Đã biến thành hoà khúc dịu êm.
Như chim vui náo nức băng qua biển cả, Lòng tôi đê giang cánh bay xa.

Chàng vẫn thường hồn nhiên tự hào:

Tôi biết lời tôi ca làm Người vui thích,
tôi biết:
Chỉ khi khoác áo ca công
Tôi mới đến trước mặt Người.
Lời tôi ca vươn cánh rộng dài bay đến nhẹ vuốt chân Người,
Bàn chân trước kia nào dám ước chạm tới.

Chàng hát say mê, đến nỗi trong cơn đê mê, chàng tự thú:
Say nhừ nguồn vui ca hát,
Tôi quên bẵng thân mình;
Tôi gọi Người Bạn, Thượng Đế của lòng tôi. (LD, 2)


Đối với chàng, ca hát một niềm vui, một hạnh phúc, hơn thế nữa ca hát trước mặt Thượng Đế lại một Ân huệ ngần; chẳng phải chàng một danh ca lừng lẫy, cũng chẳng phải tiếng hát của chàng ngọt ngào điêu luyện, chàng biết thân phận của mình chỉ một chàng ca công nghèo hèn khốn khổ.trước hát ca nữa thế hơn phúc, hạnh một vui, niềm một hát ca chàng, với Đối

Chàng kể cho chúng ta câu chuyện đẹp như một huyền thoại, như một giấc mơ, khi nói đến sự chiếu cố của Thượng Đế trên cuộc đời của chàng:

Rời ngôi báu, Người tới đứng cửa nhà tôi,
ngôi nhà tranh đơn sơ.
Tôi đang hát một mình trong tối;
Điệu du dương quyến tai Người.
Rời hoàng cung, Người đến đứng cửa nhà tôi,
ngôi nhà tranh đơn sơ.
Trong cung điện chẳng thiếu nhạc lừng lẫy; đó người ta ca, người ta hát suốt ngày đêm. Nhưng đơn khúc của nhạc công này non dại
đã khiến lòng Người vấn vương. Một ca khúc nhỏ bé, bi ai
đã hoà vào bản nhạc trần gian đại; Với bông hoa làm giải thưởng,
Người đã rời hoàng cung, dừng bước cửa nhà tôi, Ngôi nhà tranh đơn sơ. (LD,49)

Thượng-Đế, vị Quân vương, vị Ca trưởng tối cao của chàng không những chỉ biết lắng nghe tiếng đàn ca non nớt của chàng, Ngài còn người Nghệ toàn bích, Bài ca tuyệt diệu, Cây đàn muôn điệu. Lời Ngài ca, tiếng Ngài hát không một danh ca nào sánh được. Trước mặt Ngài, mọi loài chỉ còn biết kính lạy, chàng ca công của chúng ta chỉ còn biết rưng rưng nước mắt thấy nỗi bất lực của mình.

Hãy nghe chàng thở than cùng Thượng Đế:
Tôi không hiểu lời Người đang hát , Người ơi! Tôi lắng nghe im lặng, ngỡ ngàng.
Ánh âm bản Người sáng tạo soi sáng cùng thế giới.
Hơi thở cuộc đời trong giai khúc Người gieo
lan toả mọi phương trời.
Giòng suối thiêng liêng trong điệu khúc Người tấu
vượt từng vách đá cản đường rồi buông mình chảy miết.
Lòng tôi khát khao nhập vào bài ca Người hát,
song hoài công cất tiếng chẳng thành.
Tôi muốn nói, nhưng lời lại rời lạc điệu; Sượng sùng tôi nức nở lệ rơi.
A ha! Người đã giam tim tôi
trong lưới nhạc trùng trùng. (LD,3)

Vậy thì, trước mặt Thượng Đế, chàng hát những gì? lời chàng ca để cho Thượng đế phải vui thích?

Vâng, đâu.
Lời tôi ca, chính cuộc sống
Tôi hát về Ngài
Tôi hát về tôi.
Hát về thiên nhiên
Hát về con người.
Hát về Tình yêu

hát về sự Chết…
Lời tôi ca tâm đầy ứ:
Những niềm đau khắc khoải của con người,
Những ê chề, ước muốn khôn nguôi, Vắng lạnh tâm hồn, con tim khô
cứng…


(Lời tôi ca, Ân-Đức,1988)

 

Picture1

 

Tuy nhiên, chừng ấy bài ca chàng đã hát cho chàng, cho mọi người, cho Thượng Đế đã chưa làm chàng cạn vơi đi một nỗi khát khao hằng canh cánh trong lòng, đó cuộc hẹn hò: Được chiêm ngưỡng Thượng Đế, diện đối diện. Bài ca cuối cùng chàng vẫn chưa được hát. Chàng tâm sự:

Bài ca tôi tới để hát đến hôm nay vẫn chưa được hát.
Đã bao ngày lên dây đàn rồi lại
tháo dây ra.
Tiết điệu chính xác vẫn chưa tìm thấy,
Lời chửa đặt xong.
Trong tim chỉ có niềm khao khát khắc khoải thôi.
Hoa chưa nở,
chỉ gió đang thở than bên cạnh. Tôi chửa nom thấy mặt Người ấy,
Chửa nghe giọng nói

chỉ vẳng nghe tiếng chân nhẹ bước trên đường trước cửa thôi.
Trong khi dọn chỗ trong nhà cho Người ấy,
Ngày dài đời tôi đằng đẵng trôi qua; Nhưng đèn chưa thắp,
tôi chẳng thể mời Người ấy vào trong. Tôi sống với hy vọng gặp mặt
Người ấy; Nhưng cuộc gặp gỡ vẫn chửa đến nào.(LD, 13)

Vâng, chàng đã từ lâu chờ đợi đến lúc được hát bài ca cuối cùng ấy. Sự chết đối với chàng không một ngõ cụt, một nỗi mất mát, một tai hoạ đau thương, nhưng cánh cửa cuối cùng để đi vào tiệc cưới thiên thu. Một sự trở về như cánh hạc hoài hương bay tìm về tổ ấm, bởi như chàng xác tín:

Bởi yêu cuộc đời,
Nên tôi hiểu: Tôi cũng yêu cả sự chết (LD,95)

Chàng nói với thần chết như nói với một người bạn

Ôi Thần Chết!
Ngươi làm cuộc đời tràn đầy lần cuối,
Thần Chết của ta,
hãy lại, thì thầm cùng ta chứ!
Ngày lại ngày, ta canh chừng ngóng đợi,
ngươi ta đeo đẳng buồn vui, buồn vui của cuộc đời.
Những ta là,Những ta có,
Những ta hoài mong, Những ta yêu thương,
Tất cả vẫn sâu xa mật trôi chảy về ngươi. Chỉ cần một ánh nhìn từ mắt ngươi lần cuối, đời ta vĩnh viễn thuộc về ngươi.

Hoa đã kết thành tràng,
sẵn sàng chờ đợi tân lang.
Sau tiệc cưới, giai nhân sẽ rời nhà,
Một mình ra đi gặp Tân Lang trong đêm tối quạnh hiu.(LD,91)

Ôi, một kiếp ca công của Thượng Đế hạnh phúc làm sao. Suốt đời chàng chỉ biết hát ca để phụng sự Ngài, dầu chỉ như một kiếp du ca, như khách lữ hành trên đường xa vạn dặm, mong ước tới ngày kết thúc cuộc hành trình. Tâm hồn chàng náo nức dặn dò:

Vào lúc tôi ra đi, anh em ơi! Cầu cho tôi may mắn nhé. Bầu trời rực ánh bình minh,
đường tôi đi trải dài thật đẹp.
Xin đừng hỏi tôi mang theo những tới đó.
Tôi ra đi với trái tim hoài vọng hai tay rỗng không. Tôi sẽ choàng vòng hoa tân hôn…
Khi cuộc hành trình kết thúc, sao hôm sẽ xuất hiện trên trời; từ cổng hoàng cung,
Ca khúc hoàng hôn sẽ vẳng âm thanh non nỉ, vắn dài.(LD,94)

Còn phần thưởng nào lớn lao hơn điều chàng mong đợi. Nhìn lại cuộc đời ca hát của mình, chàng cảm nhận được bao ân huệ, bao nỗi niềm. Chàng nói:

Suốt đời, tôi ca hát để tìm Người.
Lời ca dẫn tôi lang thang hết nhà này đến nhà kia. Nhờ thế, khi rờ rẫm, kiếm tìm thế giới của mình, Tôi cảm thấy xung quanh.
Lời ca dạy tôi những tôi đã học, Chỉ cho tôi những nẻo đường mật
những sao nơi chân trời của trái tim tôi. Lời ca dẫn tôi đi suốt ngày
tới Quê hương huyền của buồn vui;
Nhưng bây giờ, khi cuộc hành trình kết thúc, Lời ca đã đưa tôi tới cổng hoàng cung nào nhỉ,
lúc hoàng hôn? (LD,101)

thể nói, bài ca cuối cùng của người ca công chúng ta bài ca đẹp nhất, thi vị nhất, nồng nàn nhất. Nguyện ước của chàng được đi vào thế giới của Thượng Đế. Chàng đã từng kêu lên khi chiêm ngưỡng trái đất này như vành nôi yêu thương Ngài đã ban tặng cho con người:

Người bầu trời cũng tổ ấm. Ôi, Người đẹp ngần!
Nơi ấy trong tổ ấm Tình yêu của Người Lấy mầu sắc, hương thơm ấp linh hồn….

chàng khắc khoải chờ mong một trời mới, đất mới:

đấy, nơi bầu trời hạn trải rộng
để linh hồn bay bổng vào trong,
Vẫn ngự trị vẻ huy hoàng nguyên vẹn trắng tinh.
đấy,
Không ngày đêm,
Không hình thù, mầu sắc
chẳng bao giờ, chẳng bao giờ lấy một lời.(LD,67)
đó, chỗ nương thân tầm thường nhất cũng thú vị;
đó, cuộc đời hèn mọn nhất cũng thơm tho.(LD,92)

Các bạn thân mến, các bạn đang những ca công của Thượng Đế từ nãy đến giờ tôi kể cho các bạn cũng đang hiện thân nơi tôi, nơi các bạn, nơi mỗi chúng ta.Vinh dự thay cho chúng ta được hát dâng Thượng Đế những bài ca của cuộc sống, của buồn vui, của hy vọng , của Tình yêu…Chúng ta cũng biết rằng lời ca tiếng hát của chúng ta chẳng thêm cho Thiên Chúa, nhưng lại một Hồng ân đem lại ơn cứu độ cho chúng ta. Ước chúng ta luôn cảm nhận được hồng ân cao quí đó, để bài ca cuối cùng chúng ta hát sẽ một bài ca bất tận trong Ba Ngôi Thiên Chúa.

* * *
Lm. Nhạc sĩ Ân Đức Trần Ngọc Hoan O.Cist


 

Tác giả bài viết: BBT Trang Tin GX

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây