CÓ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
- Thứ năm - 23/07/2026 00:09
- In ra
- Đóng cửa sổ này
CÓ MỘT THỜI ĐỂ NHỚ.
(Kính tặng Cựu ca viên ca đoàn Thiện Chí- Gx Châu Sơn)
Bốn tám năm xưa ca đoàn Thiện Chí
Đã xa vời theo kỷ niệm rong rêu
Mái đầu xanh nay tóc bạc ít nhều
Ngày họp mặt bao năm dài chờ đợi
Tay bắt mặt mừng, vui buồn đắp đổi
Chào chị, chào anh,,,Thiện Chí ân tình
Những phận người chao đảo kiếp nhân sinh
Góc trời cũ, loài chim “ ngứa cổ hót”
Những bài thánh ca trang nghiêm, thanh thót
Đã “Ra Đời” cùng “Vạn Vật Bài Ca”
“Linh hồn tôi ớn lạnh, Avê Maria” ( HMT)
Tụng ca Chúa “Vua Bình Yên” giáng thế
Có những “Bêlem” cuối làng vắng vẻ
“Xóm Ruộng” buồn, lặng lẽ ít người qua
“Mả Tổ” hoang vu thưa thớt nóc nhà
Tập hát “chui” như thời “Hang toại đạo”
Những cái giơ tay ra điều cảnh báo
Ánh mắt nhìn…chờ giông bão đi qua
Hẹn hò nhau nơi nương rẫy, góc nhà
Hát nho nhỏ, đủ bốn bè hợp xướng
Vang vọng thánh ân tôn vinh, thờ phượng
Với cả tâm tình, thiện chí, thành tâm
Nhưng vài ba năm chấm hết âm thầm
Ngưng tiếng hát, tan hàng, buồn quay quắt
Có những người đi xa xăm bằn bặt
Trăm ngã đường cho những cuộc chia ly
Ngàn lối đi, nhớ một nẻo quay về
Vẫn thiện chí như những ngày tháng cũ
Tiến Trung, Duy Linh thành cha, thành cụ
Rời Banmê về giáo phận Kontum
Bên kia trái đất cách biệt muôn trùng
“Người thiện chí” cha dòng Phạm Ngọc Tuấn
Đường tu trì mây mù che, lận đận
Ai ngỡ ngàng, ngơ ngác giữa mười phương
Ai về quê sống đẹp cuộc đời thường
“Người thiện chí” vẫn âm thầm phục vụ
Cuộc bể dâu đổi đời bao khốn khổ
Vườn “tình yêu thiện chí” vẫn màu xanh
Ca trưởng Đức Huyên, solo Kim Thanh
Đã nên duyên vợ chồng cùng chung bước
Như cánh chim trời mỗi người một hướng
Cuộc mưu sinh lo cơm áo miệt mài
Chẳng ai ngờ, ai biết được ngày mai
Chỉ thấy tóc phai màu, vai rũ xuống
Nhân sinh vô thường, đời “mất” và “được”
Cứ khóc cười theo “mệnh nước nổi trôi” (P.D)
“Hợp xướng cuộc đời” dấu lặng đơn côi
Nốt trầm bổng theo giòng đời ai, lạc
Ai còn, ai mất nhớ thương man mác
Đức Huyên, Trung Chính, Quang Vĩnh, Thiện Thanh
Thảo, Duyên, Trinh buồn sợi khói mong manh
Nén tâm hương, thương người vào cõi lớn
Tháng Bảy mưa Ngâu hình như chiều muộn
Ngày đợi ngày mừng hạnh ngộ hồng ân
Vạt nắng chiều vương mái tóc phù vân
Chân hoang vu miền ký ức bước nhẹ
Cám ơn nhau, anh chị và em nhé
Góc trời xưa bao kỷ niệm vui, buồn
Dẫu cuộc đời bên kia dốc hoàng hôn
Biết bao giờ? Và bao giờ em nhỉ!
Mưa gió dập dềnh, lênh đênh thuyền bé
Chấp chới sao khuya xé lệch góc trời
Nhưng sợi tóc rơi, Chúa cũng đêm rồi
Ra sao nữa? Ngày mai trong tay Chúa.
Châu Sơn 22.7.2026
Jos. Trần Ngọc Hạnh