70 NĂM, HÀNH TRÌNH LẬP NGHIỆP CỦA CHA MẸ NƠI ĐẠI NGÀN
Trong dòng chảy ký ức của gia đình, câu chuyện về những ngày đầu cha mẹ đặt chân đến miền Nam, định cư tại Giáo Xứ Châu Sơn, luôn được kể lại bằng tất cả sự kính trọng và thương yêu. Đó không chỉ là câu chuyện di cư, mà là “bản hùng ca” về ý chí, sức bền bỉ và tình yêu thương, nơi mà mồ hôi, nước mắt đã thấm đẫm vào từng gốc cà phê, từng mảnh đất đỏ bazan.
Năm 1955, Cha mẹ tôi rời bỏ quê hương miền Bắc, cùng với nhiều người, theo những chuyến xe di cư vào miền Nam, mang theo chút hành lý ít ỏi, và một ước mơ cháy bỏng, về một cuộc sống bình yên. Khi đặt chân đến Mương Mán, Phan Thiết, cha mẹ tôi không hợp khí hâu và phong thủy, Hai năm sau: 1957, một lần nữa gia đình tôi và nhiều gia đình, lại rời đi trong hoàn cảnh hết sức khó khăn gian khổ, về Ban mê Thuột, khi ấy miền đất Đắk Lắk còn hoang sơ, rừng thiêng nước độc. Châu Sơn, hiện ra trước mắt họ, không phải là phố thị sầm uất, mà là những cánh rừng bạt ngàn, những con đường đất đỏ bụi mù vào mùa khô, và lầy lội vào mùa mưa.
Những ngày đầu, gia đình tôi, gồm cha mẹ và các anh chị của tôi (lúc ấy chưa có tôi, và tôi đã nghe kể lại) và cùng các gia đình đồng hành, sống trong những căn lều tạm bợ dựng vội bằng nứa, tranh tre, chực chờ đổ sập trước những cơn giông bất chợt của vùng Tây Nguyên. Khó khăn lắm, khi cha mẹ phải làm quen với khí hậu khắc nghiệt, sốt rét rừng, và cả những nỗi nhớ quê hương da diết. Không có vốn liếng, cha mẹ bắt đầu lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, cùng với sự cứu trợ của chính phủ thời bấy giờ,
Cha mẹ tôi, cùng dân làng đi khai hoang, phá rừng, phát rẫy để tìm kiếm mảnh đất cắm dùi, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Những ngày đông tháng giá, cái lạnh thấu xương của cao nguyên, cộng với những bữa cơm độn sắn, độn khoai khiến cuộc sống vô cùng chật vật. Có những đêm, mẹ tôi nhìn ra ánh lửa bập bùng, nước mắt lã chã rơi, khi nhớ về quê nhà, nhưng sáng hôm sau lại tiếp tục công việc nặng nhọc, phó thác cuộc sống cho Chúa Quan Phòng và Mẹ Maria.
Thuở ấy, Châu Sơn chỉ là một vùng rừng thiêng nước độc, hoang sơ và heo hút. Khó khăn chồng chất khó khan, khi những lưu dân như chúng tôi, phải đối mặt với cơn ác mộng mang tên "sốt rét rừng". Biết bao người đã nằm xuống, khi ước mơ về một quê hương mới còn dang dở. Công cuộc khai khẩn đất hoang, biến rừng rậm thành nương rẫy, là một cuộc chiến sinh tồn, thực sự bằng mồ hôi và cả máu.
Không chỉ khắc nghiệt về thiên nhiên, những năm tháng chiến tranh loạn lạc, cũng đặt giáo xứ chúng tôi vào những thử thách sống còn. Có những thời điểm, bom đạn đã làm hư hại cơ sở vật chất, khiến cuộc sống của bà con giáo dân rơi vào cảnh lo sợ, bấp bênh, bơ vơ. Thế nhưng, chính trong gian khó, tinh thần "kính Chúa yêu người" của người dân Châu Sơn, lại rực cháy hơn bao giờ hết. Họ bám trụ lấy Đức Tin, đoàn kết, cùng nhau dựng lại mái nhà, đắp lại con đường….
Bước sang giai đoạn sau năm 1975, giáo xứ lại đối mặt với những thiếu thốn về kinh tế và văn hóa, sự hạn chế về nhân sự linh mục. Có những lúc, việc cử hành phụng vụ, gặp nhiều trở ngại, nhưng niềm tin của người dân không hề lay chuyển. Hình ảnh những người cha, người mẹ, tay lấm chân bùn, tối tối vẫn quây quần bên bàn thờ, đọc kinh chung, đã trở thành sợi dây gắn kết cộng đồng vượt qua cơn đói kém.
Nhưng dường như, mảnh đất bazan đỏng đảnh ấy, lại thương người lao động thật thà. Người dân Châu Sơn chúng tôi không lùi bước. Họ học cách trồng cà phê, học cách làm rẫy nơi những người đồng bào bản địa. Mồ hôi của những người cha thấm đất, đôi bàn tay của những người mẹ chai sạn vì cầm cuốc, cầm rựa. Cây cà phê đầu tiên ra trái, mang lại niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.
Năm tháng trôi qua, từ những căn lều lụp xụp, mọi người đã dựng được ngôi nhà gạch vững chãi. Từ những mảnh rẫy hoang, đã trở thành những vườn cà phê xanh tốt, bạt ngàn. Sự khổ cực của những ngày đầu 1957 ấy, đã rèn giũa cho mọi người, một ý chí kiên cường, một tấm lòng hiếu khách, và sự bao dung của con người đất đỏ. Đó là con người Châu Sơn ngày nay
Bằng sự kiên trì bền bỉ, từ một cộng đoàn nhỏ bé buổi sơ khai, Giáo xứ Châu Sơn đã vươn mình mạnh mẽ qua dòng thời gian. Trải qua bao thế hệ, quý Cha xứ cùng toàn thể giáo dân, đã đồng lòng kiến tạo nên ngôi Thánh đường uy nghiêm, gầy dựng các hội đoàn vững mạnh, và đặc biệt là tâm huyết trong việc nuôi dưỡng Đức Tin cho thế hệ trẻ. Từ "cái nôi" này, các giáo điểm đã lần lượt mọc lên, và phát triển thành những giáo xứ độc lập như: Tân Lợi, Mân Côi, Đồi Cầy, Phanxicô…..Gần đây nhất, việc thành lập Giáo điểm Châu Niên, đã minh chứng cho sứ mạng truyền giáo không mệt mỏi, nhịp cầu nối kết tình thân và sẻ chia cả về vật chất lẫn tinh thần cho đồng bào sắc tộc, tại các buôn làng lân cận. Và từ mảnh đất khô cằn năm xưa, những "mầm non" Đức Tin đã trưởng thành, đóng góp cho Giáo hội và xã hội biết bao người con ưu tú, dấn thân khắp muôn phương. Niềm tự hào của giáo xứ chúng ta cứ thế, nối tiếp nhau khi liên tục được đón nhận những hồng ân trọng đại. Chúng ta hân hoan vì có một người con tài năng của Giáo xứ, đã được sinh ra và lớn lên tại giáo xứ nhà – Đức Cha GB. Nguyễn Huy Bắc – Giám Mục chính tòa Giáo phận Ban Mê Thuột. Và hôm nay, niềm vui ấy lại vỡ òa thêm một lần nữa trong lòng mỗi người con Châu Sơn: Vào chiều thứ Bảy, ngày 11/04/2026, Đức Thánh Cha Leo XIV, đã bổ nhiệm Cha GB. Nguyễn Quốc Hưng, cũng là một người con ưu tú của xứ nhà, làm Giám mục phó Giáo phận Quy Nhơn. Còn niềm vinh dự nào lớn lao hơn, khi mảnh đất quê hương, lại có đến hai người con, cùng đứng vào hàng ngũ Giám mục của Giáo hội! Thật tự hào và vinh dự biết bao! Tất cả là hồng ân! Xin tạ ơn Chúa và tri ân các bậc tiền nhân đã gầy dựng nên một Châu Sơn rạng rỡ như hôm nay!
Nhìn lại hành trình 70 năm, mỗi viên gạch, mỗi ngọn cỏ tại Châu Sơn đều thấm đẫm sự hy sinh của các bậc tiền nhân. Những khó khăn về địa hình, thời tiết và biến động lịch sử không làm họ lùi bước, mà ngược lại, chính những thử thách đó đã tôi luyện nên một tinh thần Châu Sơn: đoàn kết, kiên cường, và đầy lòng vị tha.
Hôm nay, tiếng chuông nhà thờ Châu Sơn vẫn vang vọng giữa đại ngàn, như một bản “anh hùng ca” về sự sống. 70 năm qua đi, những vết sẹo của quá khứ, đã được thay thế bằng màu xanh của hy vọng, minh chứng cho một chân lý: nơi nào có đức tin và sự đồng lòng, đoàn kết, nơi đó sự sống sẽ nảy mầm và thăng hoa rực rỡ.
70 năm, GX Châu Sơn đã thay da đổi thịt, từ một gx nhỏ bé, nay trở thành một xứ Đạo sầm uất. Cha mẹ tôi, và các bậc tiền nhân, cũng không còn nữa, Câu chuyện của các Ngài, là bài học vô giá về tình yêu thương, sự hy sinh và ý chí vươn lên. Đó là nền tảng để tôi hiểu được giá trị của hạnh phúc, của sự bình yên và tình yêu sâu sắc đối với mảnh đất, đã nuôi dưỡng thế hệ chúng tôi, và các thế hệ tiếp theo.
Giáo xứ tôi – CHÂU SƠN. Dù mai này có đi đâu xa, tôi vẫn luôn tự hào, kể cho mọi người nghe về "bản hùng ca" lập nghiệp của mọi người, trong đó có gia đình tôi, nơi đại ngàn xa xôi ấy.
KIM DUNG
(qua lời kể của cha mẹ chồng)
Tác giả bài viết: KIM DUNG
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
BIỂU TƯỢNG CỦA CÁC TÁC GIẢ TIN MỪNG
ĐOÀN THIẾU NHI – NHỮNG LÁ THƯ DÂNG LÊN CHÚA HÀI ĐỒNG
BÀI CHÚC TẾT QUÝ CHA QUẢN XỨ CỦA BTV.HĐGX
CÂU CHUYỆN NHÀ SƯ CÕNG CÔ GÁI TRẺ
MƯỜI THÍCH CỦA NGƯỜI CAO TUỔI
CÁC LINH MỤC QUẢN XỨ TỪ NĂM 1956 ĐẾN HIỆN NAY
CHẦU LƯỢT ĐƯỢC BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU
CÓ BAO NHIÊU VỊ GIÁO HOÀNG ĐÃ ĐƯỢC TUYÊN THÁNH?
CHÚC MỪNG 5 NĂM HỒNG ÂN LINH MỤC
LỜI CHÚC MỪNG BỔN MẠNG CHA QUẢN XỨ